Results 1 to 5 of 5
  1. #1
    Join Date
    Jan 2012
    Posts
    105
    Post Thanks / Like
    Rep Power
    0

    Default Quê hương nỗi nhớ

    QUÊ HƯƠNG NỖI NHỚ
    *


    Hai con sam lật ngửa trên vĩ sắt, bắc trên bếp cà ràng đang cháy đỏ than hồng, mấy chân sam còn ngo ngoe, tôi dùng một que tre dài khơi mấy hòn than cho lửa bốc lên đều, miệng phì phèo điếu thuốc, nhìn màu da sam, từ màu đen đồng trở sang màu gạch nung…
    Mới trưa hôm qua tôi còn ở dưới làng Vàm Láng, nhậu với thằng cả Quan, thiếu úy Địa Phương Quân thuộc tiểu khu Gò Công mới nhận giấy giải ngũ mấy tháng qua vì đạn trúng cánh tay, bất khả dụng ba ngón tay của bàn tay trái. Đổ Thái Quan là bạn học chung 7 năm liền trung học với tôi, bạn bè cũ lâu ngày gặp lại, nó luộc một rổ tôm tích, với dĩa muối tiêu chanh, hai đứa lai rai nhắc chuyện đời,cũng hết một kết bia trâu lọai có trái thơm in trong nhản hiệu. Dân nhậu vẫn thường kháo nhau, mỗi kết bia trâu chỉ có một chai nhản có in thêm hình trái thơm, nước trong chai đặc biệt ngon hơn các chai khác, với nước cốt bia đậm đà hơn, tôm tích, một lọai tôm đặc sản của biển Vàm Láng, ngư dân đi ghe đáy về, mỗi ghe được chừng vài ký, thường dùng để biếu xén, hay giữ lại để người nhà nhậu chơi, con tôm nầy có hình dáng khác hẳn tôm càng, có hai càng to, không giống càng cua, cũng không giống càng tôm, trông ngoại hình không hấp dẩn, tôm lứa cũng cở tôm càng lớn, luộc chin, bốc vỏ bên ngoài, thịt bên trong dai và ngọt hơn tôm càng, nếu có thời giờ nướng lên, bảo đãm ngon hơn thịt rít nướng nhiều…
    ...
    ...



    Trước khi từ giã ra về, cả Quan không quên gửi cho tôi mang về vài ký khô biển, gồm khô Hắc Cấy ( cá đuối đen), Lịch Của, tôm thẻ ép xỏ lụi…và hai con sam cái khá to…
    Sau chuyến đi công tác tại Huế vào tháng 8 năm 72, công tác đúng một tháng khi Cổ Thành còn trong tay VC, tôi trở về hậu cứ lãnh tờ giấy phép 4 ngày, tôi phóng Honda về Gò Công, ghé thăm nhà qua loa rồi thì nhậu liên tục, bạn bè thời trung học làm việc tại tiểu khu đông quá, đứa nào cũng kêu cũng gọi, gặp bầu Thọai, sĩ quan phát hướng viên tiểu khu, sau một bạt ty Billard là một màn nhậu tại quán Quý Râu.Thế là hết một ngày, ngày hôm sau mới ra ngồi tiệm Lưu Sum, uống chưa hết ly soda chanh đường giải nghể là đã gặp Anh Ba Thương và Anh Tư Ảnh, cán bộ xây Dựng Nông Thôn, kéo ra quán Lạc Cảnh của Đại Úy Triêm, lại gặp Thiếu Úy Hồng, Nha ...và một số bạn cũ trong tỉnh đoàn, cũng hết mấy thùng bia black label, một ngày xuống Vàm Láng, trên đường ghé ngang qua Kiểng Phước, gặp Dương Quốc Bình, cũng bị thương tật mới giải ngũ từ Sư Đoàn 21 về, làm cũng hết mấy chai trước khi gặp Cả Quan…
    Sáng sớm hôm sau tôi rời Gò Công, trên chiếc Honda, bạn đồng hành có thêm hai con Sam, tới Sài Gòn chưa quá 8 giờ, ghé qua đơn vị xem có thư từ hay tin tức gì mới, rồi cùng với anh em trong toán xách chiếc Dodge hai cửa nhắm hướng Hốc Môn trực chỉ . Bác Năm, ngôi nhà gần quận tôi vẫn thường cho toán về đây nghỉ trưa, Bác hay tin tôi công tác từ Huế về nhắn tôi lên nhậu chơi.
    -Anh Thủy có cần em phụ giúp gì không? Ba bảo em ra bếp phụ với anh nè…
    Hương kéo dài tiếng nè thật dễ thương rồi nhìn tôi cười
    -Thiếu úy ngồi nướng sam trông điệu nghệ quá !
    Hương là con thứ của bác Năm, đang học đệ nhị trường Trung Học Võ Tánh Hốc Môn, tôi biệt phái công tác tại quận nầy hơn một năm trời, vẫn thường xuyên tới nhà Bác Năm nghỉ trưa, thỉnh thoảng bày tiệc nhậu, nên Hương cũng dễ thân quen với toán công tác của tôi, tôi vẫn xem Hương như người em gái, thường trong những lần nhậu trước đây, trong khi chờ làm mồi nhậu, Hương vẫn thường nhờ tôi chỉ dẫn về bài học trong lớp, nhất là môn việt văn.Tôi có khiếu về văn chương, lại có vốn liếng thọ giáo với Thầy Diêu, thêm tính siêng đọc sách nên mỗi lần giảng Kiều cho Hương nghe cô bé tỏ ra rất thích thú,vì thường tôi không đi thẳng vào chương trình học là phân tích về nội dung và hình thức, tôi thường phân tích tâm lý nhân vật và kể nhiều giai thoại về Kiều mà tôi biết được, cũng như đọc một vài bài thơ vịnh Kiều của một vài tác giả lỗi lạc trong văn học sử.
    -Có được em phụ giúp thì hay quá, tôi tiếp liền một hơi
    -Có mấy trái bưởi đỏ trên bàn, em gọt bỏ vỏ, rồi tách rời từng múi, bỏ hết vỏ lụa để trong tô cho anh, ra vườn cắt cho anh một ít rau thơm, lặt rửa sạch, nhớ cắt đọt lá quế, rau răm, húng cây, lột vỏ sẵn cho anh một củ tỏi, với vài trái ớt hườm chín, lọai ớt sừng trâu, hai trái chanh…
    -Anh Thủy…. Vẫn giọng nũng nịu kéo dài, từ từ chớ anh, anh dặn nhiều quá làm sao em nhớ cho hết …
    -Ờ thì em cứ làm đi, thiếu cái gì anh sẽ nhắc tiếp…
    Hai con Sam được trở qua trở lại mấy lần đã bắt đầu chín tới, mùi thơm dậy ngập mũi, tôi lấy một tô tai bèo bằng pha lê lọai lớn, một cái muỗng bằng inox đặt lên bàn, tôi tách vỏ lần lượt hai con sam, trứng sam tròn như trứng cá gún đặc cả bụng sam, Tôi dùng muỗng múc cẩn thận hết trứng sam ra tô, lọai bỏ tất cả những thứ không phải là trứng, vì tôi vẫn thường nghe nói, ăn đồ biển dễ bị ngộ độc nếu không biết rành rẽ về những độc tố trong từng loại, tượng tai bèo đường kính khoảng 3 tấc, dung tích khoảng trên 2 lít, đựng được hai phần ba trứng sam.
    Hương ngồi trên bộ ván cạnh bên chiếc bàn trong bếp, tay khéo léo lột bưởi, bàn tay ngón thon dài, trắng muốt, con dao bén, Hương gọt vỏ bưởi thành một sợi dây dài, bưởi được tách ra từng múi, mỗi múi được cô tách bỏ vỏ lụa, chỉ lấy từng tép bưởi đựng vào một cái tô
    -Em có nếm thử xem bưởi chua hay ngọt chưa? Hương không trả lời tôi hỏi mà cầm lấy một tép bưởi, khẻ chồm người lên đút vào miệng tôi
    -Anh ăn thử thì biết chứ gì…
    Bàn tay cô bé ngón thon mà dài, móng tay ửng hồng tự nhiên…hàng ngày đi học về, cô bé vẫn phụ với gia đình trong việc làm bún thế mà cô lại có bàn tay mướt quá, giống như những bàn tay của các vị tiểu thư khuê các trong các truyện diễm tình, với bàn tay nầy, theo như sách tướng vẫn ghi, tương lai người có bàn tay không phải vất vả chưa muốn nói là trở thành mệnh phụ.Tôi ngậm miệng vội, vị chua ngọt của bưởi tan nhẹ trong lưỡi lẫn với hương tay da thịt cô bé, trước cử chỉ thân mật của Hương, tôi cảm thấy dễ chịu vô cùng
    -Bưởi hơi chua như vầy trộn gỏi sam mới ngon, tôi vừa nói vừa nhìn thẳng vào đôi mắt ướt đen của Hương, mà từ đó như có một chút dịu dàng trìu mến tỏa ra…
    Tôi với tay lên vách lấy một cái chảo gang, tráng sơ miếng nước, bắt chảo lên bếp than hồng, chờ cho chảo vừa đủ độ nóng, tôi múc mở đổ vào vừa đủ ướt lòng chảo, lựa ba tép tỏi lớn, đặt lên thớt dùng lưỡi dao phai ép mạnh cho tỏi bể dẹp ra, một củ hành tiều xắt mòng, mở vừa sôi, tôi bỏ tỏi và hành vào phi, nhìn tỏi hành vừa trở màu vàng, hương thơm bay nứt mũi, tôi đổ tô trứng sam vào, dùng sạn đảo thật đều tay, độ mỡ vừa áo trứng sam, dùng giấy cầm hai quai chảo tôi trút vội tất cả trứng trong chảo ra tô, trút tô bưởi lên mặt trứng sam, chút muối, chút đường được rắc đều lên, tôi dùng hai đôi đũa trộn đều.
    -Bây giờ Hương giúp anh việc nầy, rau thơm xắt mỏng, ớt xắt sợi theo chiều dài rồi ngâm dấm, chanh lột vỏ tách múi, dùng muỗng tán nhuyển chanh, đâm tỏi ớt cho cay pha cho anh một cối nước mắm chanh ớt. Nước mắm nêm vừa ăn rồi vào xin má một muỗng nước cốt cơm rượu pha vào
    -Má, mà má ai vậy anh …Hương chu cái môi dài nhìn tôi.
    -Thôi mà má ai cũng được hết. Nước mắm chanh ớt mà có pha thêm nước cơm rượu em sẽ thấy ngon tuyệt vời… Có ốc gạo luộc chấm vào là hết sẩy nha em…cái nầy là bí truyền trong nghệ thuật pha nước mắm do cô thứ tư của anh truyền lại. Em nhớ để sau nầy có khách nhậu của chồng đến nhà.. pha cho người ta ăn, khoe tài nội trợ giỏi..
    Miệng nói, tay tôi vẫn trộn đều tô gỏi, những tép bưởi bị vỡ nước hòa lẫn với muối đường tạo một vị chua ngọt dễ chịu, mùi tỏi phi, mùi thơm của trứng sam nướng làm cho tôi bắt khịt mũi hoài, với ba cái dĩa bàn hình hột xoài, tôi sớt tô gỏi sang dĩa, dùng đũa muổng sửa lại cho khéo léo dễ coi, xong rắc rau thơm, phủ lên rau những sợi ớt đỏ au ngâm dấm cong queo lại được trang điểm sau cùng
    Hương đứng nhìn mấy dĩa gỏi không chớp mắt
    _ Anh hay quá, anh làm món gỏi sam thật tuyệt vời, trình bày trông đẹp mắt lắm, anh nhà binh mà còn biết chuyện nhà bếp nữa.
    Tôi trả lời ỡm ờ:
    -Mình là dân nhậu thì phải biết làm đồ nhậu, mai sau có gia đình, có vợ, có con, vợ con mình mình thương, mình quý, nhỡ có bạn bè tới chơi, gặp bạn nhậu mình phải lo tiếp đãi, mình ăn nhậu thì không thể bắt vợ con mình làm .. Với lại, làm trai là phải… xông pha khói lửa mà Hương.
    Nghe tôi nói, Hương khẻ chớp mắt, hình như cô bé đang suy nghĩ một điều gì… nhà bếp nóng, má cô bé thật hồng…Tôi không dám nhìn lâu…
    Tôi bước lên nhà trên, ngồi quay quần bên chiếc bàn tròn quen thuộc, ngoài Bác Năm chủ nhà, còn có chú Ba quay heo, anh Tám Nương, cán bộ thông tin xã Đông Thạnh, cánh nhà binh có Minh Đường, trước đây là toán phó của tôi, nay thụ huấn khóa sĩ quan đặc biệt, ra trường đổi về tiểu khu Kiến Hòa, hạ sĩ nhứt Thông tài xế và cai Ngà từ đại đội 403 CTCT Mỹ Tho lên chơi, Ngà trước cũng cùng đơn vị với tôi, sau chuyển về Mỹ Tho cho gần quê nhà…vợ, vợ Ngà là chị Nở, con thứ của ông chủ quán Hồng ở Bến Tre, đặc biệt Ngà rất mến tôi và tửu lượng cũng ngang ngửa với tôi
    Lúc tôi mới về trình diện tiểu đoàn, mặt còn búng ra…đủ thứ, mấy tay nhậu muốn dùng rược để khắc chế tôi, nhưng sau mấy lần đọ sức, tất cả đều mến tôi vì khó có tay nào thấy được tôi say trừ phi tôi bị chồng độ
    -Cũng trưa trờ rồi, thôi mời tất cả vô bàn đi quý anh em, tiếng của Bác Năm chủ nhà, tôi ngồi cạnh Ngà, Thông ngồi bên Bác Năm, Minh Đường, Chú Ba quay heo và anh Tám Nương.
    Trên bàn, ngoài hai dĩa gỏi sam của tôi trộn, còn có một dĩa ếch xào đọt chùm ruột, mấy con khô Hắc Cấy, mấy con Lịch Của nướng vừa chin tới để trên dĩa kèm bên chén nước mắm me tỏi ớt để chấm khô
    -Lần nầy mình uống rượu mít, cây mít bên hông nhà tôi trồng năm năm nay đã có trái chiến, giống mít dừa, dày cơm lại rất ngọt, tôi phơi khô một ít, ngâm rượu mấy tháng nay.Giọng nói của Bác Năm luôn luôn nhiệt tình và thân thiện.
    Nói xong, Bác Năm bước lại tủ thờ, bê ra một keo tròn khoảng 5 lít, đầy rượu, sóng sánh vàng màu hổ phách, dưới đáy keo là xác mấy múi mít nướng cháy.Với đôi tay khéo léo, Bác chuyên rượu ra chai ba xị mang lại bàn kèm với cái nhạo sứ và một ly nhỏ.Bác trịnh trọng nghiêng nhạo rót đầy ly
    -Sẵn hôm nay có Thiếu úy vừa công tác ở Huế về, nghe nói Cổ Thành Quảng Trị bị quân Cộng Sản chiếm đóng, quốc lộ Quảng trị Huế trở thành đại lộ kinh hoàng mà Thiếu úy trở về bình yên, thiệt tôi mừng hết sức, với lại có thằng cháu rể là Minh Đường mới từ Trúc Giang về phép nên mình nhậu một bữa mừng sức khỏe bình yên.
    Vẫn như thường lệ trong mỗi lần nhậu ở đây, Bác Năm uống xong ly rượu đầu tiên là rót cho tôi ly thứ nhì, và sau khi tôi uống xong là vòng tua bắt đầu
    Cũng giọng nói rất hiền của Bác Năm:
    -Gắp đi mấy anh em,dĩa gỏi sam trông hấp dẫn quá, sam nầy từ miệt biển của Thiếu úy mang lên, chứ Hốc Môn muốn ăn dễ gì có, ổng trộn sam với bười, lạ mà ngon quá, ăn thử đi mấy anh em…
    Ngoài cổng có người dắt vội chiếc xe đạp bước vào, Bác Năm che tay lên mắt ngó ra cổng:
    -Thằng Tư Rổ, hôm nay chắc là đắc khách nên tới trể.
    -Xin lỗi, chào tất cả, Anh Tư vừa bước vào vừa chấp tay vừa nói
    -Định đến sớm mà khách mang xe lại sửa hoài, lại toàn là khách nữ, nên cũng khó từ chối nên tui mới tới trể…
    Anh Tư tự biết lỗi đến trể, với tay cầm nhạo, vừa rót vừa uống liền ba ly, theo đúng thủ tục bất thành văn chào sân nhập bàn( vào trể 3 ly, ra về sớm 7 ly)
    Uống xong, anh Tư cười tươi, với tay kéo cái ghế trống bên ngoài, đảo mắt nhìn một vòng quanh bàn, nhìn thấy tôi, anh kéo ghế đến ngồi bên cạnh.
    -Cũng gần hai năm mới gặp lại Thiếu úy, trông ông lúc nầy có nét phong trần hơn trước nhiều.
    Sau nhiều câu chuyện xã giao. Bàn rượu lại đầy tiếng cười nói vui vẻ, tửu nhập thì ngôn xuất, ở đâu cũng vậy…mấy thằng uống rượu là con Ngọc Hoàng. Đa số trong bàn mới ăn món gỏi sam nầy lần đầu tiên, nên cầm đũa gắp trợt lên trợt xuống, tôi nhìn mà cười khoái chí, tôi dùng muỗng múc gỏi vào chén rồi chan lên chút nước mắm ớt
    -Phải dùng muỗng mới múc được, trứng sam tròn vo làm sao mà gắp được mấy anh mấy chú.Tôi chỉ cách.
    Qua năm sáu vòng tua, rượu trắng Hốc Môn ngâm mít vừa thơm vừa có hậu, uống xong ly thấy ngọt cổ, nhưng độ bốc của rượu cũng rất nhanh…Thôi thì đủ thứ chuyện được bàn đến, từ chuyện Dù bàn giao cho Thủy Quân Lục Chiến để tái chiếm Cổ thành Quảng Trị, từ chuyện dân chúng Quảng Trị bỏ của chạy lấy người để tránh Cộng Sản, đến chuyện hòa đàm Paris, chuyện sam đeo cặp ở biển, con đực con cái đeo dính với nhau, bởi vậy dân gian thường dùng hình tượng nầy để chỉ các cặp tình nhân quá khắn khít “ đeo dính như sam”
    Người ta chỉ ăn con sam cái, vì con cái có trứng ăn mới ngon, con sam đực nhỏ hơn chỉ có chút thịt như thịt cua, sam để nằm thường cong đuôi lên đập xuống bất thường, rất dễ gây thương tích cho ai sơ ý bước chân ngang qua, con đực bắt được, ít ai mang về, vì tốn công mà thịt chẳng có bao nhiêu.
    Sau khi uống xong ly rượu vòng( uống rồi nói mới tin- ngôn ngữ trong bàn nhậu) Tôi khề khà:
    -Sẵn hôm nay nhậu gỏi sam, tôi có nhớ một câu đố về sam để tôi đọc cho quý vị nghe chơi
    Cả bàn im lặng nghe tôi nói
    -Mình đồng da sắt, cặp mắt trên lưng, sóng đánh tưng bừng, vẫn ôm đít vợ.Đố là con gì?
    Tư Rổ ngồi cạnh có vẽ khoái chí sau khi nghe xong, đứng dậy tay với lấy nhạo rượu rót ra ly đặt bên cạnh tôi, rượu rót khéo tay, đầy vun mặt, mời tôi
    -Thiếu úy uống rượu nói chuyện vui quá, tôi xin mời Thiếu úy một ly. Có tiếng ai đó. – Đá bổng đá bỏ nha…( có nghĩa là ly nầy không kể ly xoay tua)
    Thông tài xế nhìn ly rượu rót vun mặt mà cười ngất, bởi vì dân nhậu đều biết câu” cắt cổ hơn đổ rượu”ly rượu nầy cầm lên thế nào cũng phải đổ dù cho khéo tay cở nào.Ngà thì nhìn tôi với cặp mắt tin tưởng, vì Ngà thường xuyên nhậu với tôi, Ngà biết kinh nghiệm trong bàn nhậu của tôi có thừa, nhằm nhò gì ba cái lẻ tẻ nầy…
    Tôi nhìn Tư rổ cười rồi xin phép trong bàn:
    -Tôi xin phép trong bàn được uống ly rượu mời của Anh Tư, nhưng mà Anh Tư chơi ngặt tôi quá, rót ly rượu đầy vun tránh sao khỏi đổ đây.
    Nói xong tôi khẻ cúi đầu xuống, dùng đôi môi cặp nhẹ miệng ly, đầu ngước dần lên, rượu chảy vào miệng không sót một giọt, tôi thong thả dùng tay trả ly lại bàn.
    Uống kiểu nầy rất dễ bị sặc rượu, mà sặc rượu thì khỏi phải nói, nhưng tôi cũng nhờ thường xuyên đi đây đi đó, tham dự nhiều buổi nhậu, nên các mánh trong bàn nhậu tôi đều rành sáu câu.
    -Thiếu uống khéo quá, mầy ngán ổng chưa Tư? Tiếng chú Ba quay heo,
    Thực tâm tôi không thích Tư Rổ, nhưng anh Tư thì rất mến tôi, hết hỏi chuyện nầy đến chuyện khác, nhiều lúc tôi muốn ngọng với anh luôn.
    Tư Rổ bỗng nhớ ra điều gì, chợt cười khan rồi khều nhẹ tôi
    -À nầy Thiếu úy, câu đối mà ông đọc cho tôi nghe mấy năm trước tôi đã nghe được vế đáp rồi.
    Bắt đầu Anh Tư thuật lại cho tôi và cả bàn nghe chuyện một lần về Gò công ăn cưới của anh.
    Tư Rổ là bạn thân của thằng Danh, thuở học chung khóa CB/XDNT ở rừng Chí Linh, thằng Danh vốn không xa lạ gì với tôi, nó học sau tôi mấy lớp chung trường trung học, nó là con Thầy Năm Ấn bên xóm Đạo Gò Công, anh nó là Trung úy Bời, tài xế Trực Thăng ở phi trường Cù Hanh, Bởi là bạn học cùng đợt với tôi.

  2. #2
    Join Date
    Jan 2012
    Posts
    105
    Post Thanks / Like
    Rep Power
    0

    Default Re: Quê hương nỗi nhớ

    Tư Rổ bỗng nhớ ra điều gì, chợt cười khan rồi khều nhẹ tôi
    -À nầy Thiếu úy, câu đối mà ông đọc cho tôi nghe mấy năm trước tôi đã nghe được vế đáp rồi.
    Bắt đầu Anh Tư thuật lại cho tôi và cả bàn nghe chuyện một lần về Gò công ăn cưới của anh.
    Tư Rổ là bạn thân của thằng Danh, thuở học chung khóa CB/XDNT ở rừng Chí Linh, thằng Danh vốn không xa lạ gì với tôi, nó học sau tôi mấy lớp chung trường trung học, nó là con Thầy Năm Ấn bên xóm Đạo Gò Công, anh nó là Trung úy Bời, tài xế Trực Thăng ở phi trường Cù Hanh, Bời là bạn học cùng đợt với tôi.
    -Tôi thấy tửu lượng Ông Thủy là tôi đã ớn rồi, ổng lại hù tôi là tửu lượng cở đó về Gò Công chỉ đứng rót rượu cho người ta uống chứ chưa được phép ngồi bàn nhậu, vậy mà trong tiệc cưới, tôi thấy chỉ có một vài tay uống mạnh, chứ đâu phải ai cũng mạnh hết đâu. Anh Tư cười rồi kể tiếp
    -Tôi nhớ tôi ngồi cạnh anh em Cò Tường, trong bàn có Anh Ba Thà ở Bình Luông Đông ra, Ông Hiệu Trưởng Hai …Vét với mấy người nữa, tôi thấy chỉ có Ông Hiệu Trưởng Hai là uống khá thôi, mấy người nầy chắc Ông Thủy biết,Tư khều tôi hỏi
    -Anh em Tường Khánh là bạn học với tôi, Giáo Hai học trước tôi ba năm chung trường trung học, Ba Thà là đàn anh xa, lúc ảnh mang Ách, tôi mới học lớp ba.Tôi trả lời Anh Tư
    Rồi Tư tiếp tục kể nhiều chuyện trong tiệc cưới, Tư có nhắc đến câu đối mà tôi đã đọc cho anh nghe trong lần nhậu trước thì được Cò Tường hưởng ứng ngay…
    -Gặp ai thì không đối được chứ tôi thì đã nghe qua vế đồi nầy rồi, Cò Tường ngâm nga:
    Trai Củ Chi chỉ cu hỏi củ chi
    Câu đối lại là: Gái Cù Mông, còng mu phải cù mông.
    Anh Tư dứt lời cả bàn cười rộ
    -Hay lắm, dù hơi tối nghĩa nhưng cũng tạm chấp nhận được.Tiếng của Minh Đường.
    Rượu qua thêm vài vòng tua, dĩa lươn xào đã cạn, dĩa gỏi cũng vơi, một vài giọng nói đã bắt đầu lên tong…
    Tư Rổ chợt đứng dậy, Anh rót một ly rượu đầy hướng về tôi mời.
    -Mời Thiếu úy một ly, uống xong tôi có điều thắc mắc xin được hỏi
    Tôi cầm ly, cám ơn anh Tư rồi uống cạn
    -Được, anh cứ tự nhiên hỏi, cái gì tôi biết tôi sẽ trả lời anh…
    -Chẳng qua là trong tiệc cưới, có người nhắc đến Sơn Vương, một tướng cướp lừng danh của thập niên 40-50, mà trong bàn chỉ nói phớt qua, Thiếu úy có thể kể cho tôi nghe rõ hơn chút nữa được không?
    Nghe Tư Rổ hỏi xong, tôi chợt tỉnh hẳn người, Người Gò Công rất ít người biết về thân thế của Sơn Vương, mặc dù Sơn Vương sinh quán tại làng Hòa Nghị tỉnh Gò Công, nhất là ở lứa tuổi sinh trong thập niên 40 như tôi thì dễ có mấy người biết; cũng may là tôi biết chuyện Sơn Vương là nhờ nghe ba tôi kể cho cả nhà nghe nhiều lần, lúc tôi còn học tiểu học, tôi có dịp đọc một truyện ký đăng nhiều kỳ trên nguyệt san hình như là nguyệt san Đời Sống xuất bản đầu thập niên 50 với tựa đề là “ Côn Sơn Khói Lửa”…Cũng nhờ cò bộ nhớ tương đối tốt, nên tôi còn nhớ lỏm bỏm, nếu gặp ai khác ở Gò Công mà bị Tư Rổ hỏi câu nầy chắc là khó trả lời trôi…
    -A, Tôi cũng có biết sơ về Ông Sơn Vương, hôm nay nhậu với gỏi sam ngon quá, mình nhậu thẳng chỉ một bữa, uống thêm vài ly nữa rồi tôi sẽ nói sơ qua về Sơn Vương, có dịp nào khác, rảnh rỗi hơn tôi kể rõ hơn được không anh Tư.
    Tư Rổ xem ra đã ngấm rượu, Minh Đường cũng chẳng khá hơn, ngồi yên không nói, vuốt tóc liền tay…có lẽ sắp lên dầu sống( sắp cho chó ăn chè)Thông thì chỉ cười, Bác Tư và tôi cũng đã gần tới mức, uống thêm hai vòng nữa tôi bắt đầu kể.
    - Sơn Vương chính tên là Trương văn Thọai, quê quán làng Hòa Nghị tỉnh Gò Công ( Nhìn hai chữ Sơn Vương một nhà văn thường viết về Nam Kỳ Lục Tỉnh cho ông nhập quốc tịch Miên) Ông tổ của Sơn Vương là thuộc tướng của Chúa Nguyễn Phúc Ánh, lúc Nguyễn Ánh đại bại về trú đóng ở Côn Sơn, bị quân Nguyễn Lữ truy kích vây đảo, Nguyễn và một số tùy tùng lén thoát được vòng vây, ghe nhỏ trôi giạt trên biển, lại bị bão nhận ghe sắp chìm, may nhờ có cặp cá Ông, kê lưng kè ghe vào bờ, Chúa vào được đất liền , hỏi dân mới biết đây là Vàm Láng thuộc Gò Công, nhớ ơn cá Ông cứu tử nên khi chúa thống nhất sơn hà lên ngôi hoàng đế, ngài sắc phong cho cá Ông chức Nam Hải Đại Tướng Quân, cho dân làng lập đền thờ tại Vàm Láng, từ đây dân đánh cá gặp cá Ông lụy đều phải mang xác về chôn cất, tang chế 3 năm…Cho tới bây giờ mỗi năm vào ngày rằm tháng 6 dân làng đều có tổ chức cúng Cá Ông thật linh đình…Khi về tới Gò Công, Nguyễn Vương họp với quân Võ Tánh trú đóng một thời gian ở làng Hòa Nghị, lại bị Tây Sơn tiếp tục try kích, Nguyễn Vương bỏ chạy về Mỹ Tho, Võ Tánh ở lại cố thủ ở đầm Vạn Thắng, cạnh ao Đồn Binh.
    Tron Trong lúc gấp rút phải rời Côn Sơn Nguyễn Vương bí mật cho chôn dấu tất cả ngọc ngà châu báu, vẽ họa đồ cất giữ, hầu sau nầy có dịp sẽ tìm lại.Ông tổ của Sơn Vương có một bản sao của bản đồ nầy, khi Nguyễn Vương chạy về Mỹ Tho, ông không chạy theo mà ở lại cùng Võ Tánh, sau lập nghiệp ở Hòa nghị nuôi niềm mơ ước chiếm được kho tàng…Nhưng đời ông tàn mà vẫn không thỏa ước, mấy đời sau cũng không có người lên đường tìm kho tàng vì Côn Sơn không phải là nơi dễ đi lại, mà kho tàng lại được bí mật chôn dấu trong ngọn núi Ma Thiêng Lãnh, ngọn núi có tiếng là hiểm độc, bản đồ nầy truyền tới tay anh ruột của Sơn Vương, ông nầy quyết định lên đường đi tìm kho tàng, nhưng ngày ra đi của người thì có mà ngày trở về thì không, tấm bản đồ cũng mất tích luôn.
    Nhờ có xem qua bản đồ nên Sơn Vương còn ghi nhớ trong trí, nên ông quyết định lên đường tiếp bước của Anh mình, Sơn Vương vốn học năm thứ hai chương trình Pháp, nên nói tiếng Pháp trôi chảy, võ nghệ thụ huấn gia truyền cũng đã đạt được trình độ tuyệt kỷ, để tìm đường ra Côn Sơn ông bước vào giang hồ băng nghề viết tiểu thuyết và bán sách, nghề nầy chỉ để che mắt lính kín, nghề ăn cướp của ông mới là nghề chính, ông chuyên ăn cướp của nhà giàu Pháp chia cho dân nghèo, Ông cũng có nhiều bộ hạ, cũng nhiều lần bị bắt, cũng nhiều lần vượt ngục…án chồng chất ông bị lưu đày Côn Đảo, thế là bước đầu ông đã tọai ước mơ.
    Tại Côn Sơn, với khả năng cá nhân, ông lần lượt chinh phục và lấy cảm tình của giới chức cai ngục ở đây, nhờ nói và viết trôi chảy tiếng Pháp, Sơn Vương được thực dân Pháp tin dùng, sữ dụng làm việc văn phòng, nhiều lần trong đêm ông đã lén đi lên núi Chúa trong rặng Ma Thiêng Lãnh để tìm kiếm kho tàng.Trong lúc làm việc văn phòng tại đây, ông có tình yêu với cô giáo Hoa là con gái của Vệ Liển.Cô Hoa có lẽ không sắc nước hương trời, nhưng là hoa hiếm nơi hoang dã, nên đã làm rung động con tim của một tướng cướp lừng danh.
    Khi Nhật đảo chánh Tây, Sơn Vương đứng ra lãnh đạo Côn Sơn, đầu hàng Nhật, tạm thời được xem như chúa đảo.Tây trở lại nắm quyền, Côn Sơn bị Pháp tái chiếm, Sơn Vương bị bắt, còng tay giải về Chí Hòa, Cô giáo Hoa tiễn chồng ra tận cầu tàu, nghẹn ngào đau xót nhìn tàu từ từ ra khơi…
    Về khám Chí Hòa ông lại lên ngôi vương ở đây, cho tới cuối thập niên 50 Ông lại bị đày ra Côn Đảovới bản án tất cả là 65 năm, thời đệ nhị Cộng Hòa, Tổng Thống Thiệu đặc xá cho Sơn Vương vào khoảng năm 1972, ông có về Gò Công thăm lại quê hương sau đó trở lại Sài Gòn.Trong việc tìm kho tàng, ông gặp một đối thủ kỳ phùng đó là lão già Pha, võ nghệ trội hơn ông nhưng tuổi tác cao hơn, nên đã xảy ra nhiều trận quyết đấu bất phân thắng bại trên núi Chúa.Lão Pha từ Huế vào, có trong tay bản đồ kho tàng, nhưng chưa tiện khai quật mang đi, nên hàng đêm lão Pha vẫn rình rập trong núi để canh giữ và đã chạm trán với Sơn Vương nhiều lần,
    Đại khái chuện Sơn Vương là vậy, hôm nào rỗi rảnh tôi sẽ kể đầy đủ chi tiết hơn về việc tìm kho tàng trong núi Ma Thiêng Lãnh.
    Tôi ngừng kể, nhìn qua một lượt, Minh Đường đã gục xuống bàn ngáy từ hồi nào, Bác Năm ngáp lên ngáp xuống, mặt mọi người đều đã lạc thần vì lậm ma men, Tư Rổ khoái chí đứng dậy rót một ly rượu đầy tràn ướt cả bàn với giọng nhừa nhựa:
    -Tôi khoái Thiếu úy quá, hỏi cái gì ông cũng biết, Tư nói chưa dứt câu đã ngã nghiêng dựa lên mình Thông tài xế, mắt lờ đờ, miệng vẫn còn lãm nhãm
    -Tôi khoái Thiếu.. tôi khoái Sơn Vương…

    THỦY LAN VY
    (Viết tại Kỳ Đà Động, để nhớ những ngày công tác CTCT tại Hốc Môn)
    Back to top

  3. #3
    Join Date
    Jan 2012
    Posts
    105
    Post Thanks / Like
    Rep Power
    0

    Default Re: Quê hương nỗi nhớ

    ĐÁM CƯỚI Ở MỸ
    *
    Chuyện đám cưới ở Mỹ, ở đây muốn nói đám cưới người Việt ở Mỹ sau hơn hai mươi năm sinh sống, hòa họp, hòa đồng, hòa giải với dân địa phương gốc mọi da đỏ, dân nô lệ da đen và dân giang hồ tứ chiến, dân chọc phá triều đình vua chúa ở Âu Châu, dân đối lập chính trị, tôn giáo…” bỏ phiếu bằng chân” rót chạy qua Mỹ. Ngày ngày tháng tháng qua mau,”nợ mòn, con lớn” tới tuổi dựng vợ gã chồng con cái, nên cha mẹ làm bổn phận thiêng liêng, lo đám cưới cho con, ao ước van vái được “dâu hiền rể thảo”
    Theo thông lệ, đám cưới phải coi ngày coi tuổi, phải nhờ mấy ông rành chữ nho lật sách, lật lịch Tàu đối chiếu cung mạng tuổi tác coi tốt xấu, ngày giờ động phòng hoa chúc làm sao vợ chồng ăn đời ở kiếp, đường công danh rực rỡ sáng trưng, đường con cái thành danh đổ đạt…Câu “thiệu” mấy ông thầy nằm lòng” Dần, Thân, Tỵ, Hợi tứ hành xung” bốn tuổi nầy không nên kết hôn hay…đụng chạm “ Thân, Tý, Thìn tam hạp” ba tuổi nầy rất tốt.Tôi nhớ hồi ở bên nhà, lúc còn nhỏ, ông nội tôi là một nhà nho, tinh thông chữ Hán, ông làm hương chức làng Long Chánh lo phụng cúng tế lễ Bổn Cảnh Thần Hoàng ở đình với chức Hương Sư, ông thường giúp bà con chòm xóm coi ngày cưới dựng vợ gã chồng, xây nhà, khai trương…cũng coi luôn ngày đi học, xuất hành, rước thầy thuốc…dĩ nhiên coi miễn phí “free”.Tôi còn nhớ, bà Sáu xóm trên muốn coi tuổi, coi ngày cưới vợ cho con nên nhờ ông nội tôi :
    -Bác Hương Sư làm ơn coi tuổi thằng con trai tui tuổi Thìn muốn cưới con Anh Tám xe bò xóm dưới tuổi Hợi, sẵn bác coi luôn ngày đám hỏi một lần luôn thể.
    Ông nội tôi hỏi:
    -Hai đứa thương nhau chưa?
    -dạ …hai đứa nó xà nẹo nhau hoài, tôi sợ có gì mang tai mang tiếng
    Ông nội tôi trả lời:
    -Té ra hai đứa thương nhau rồi, bác sẽ không coi tuổi, nếu chịu thì bác coi ngày đám cưới.
    Bà Sáu ngạc nhiên:
    -Sao Bác không coi tuổi xấu tốt giùm cháu mà chỉ coi ngày đám cưới.? Ông nội tôi chậm rãi giải thích:
    -Tụi nó thương rồi, xà nẹo với nhau rồi, nếu bác coi tuổi hai đứa kỵ, ăn ở không nát chiếc chiếu thì gãy đổ…cha mẹ hai bên không cho cưới, chuyện vợ chồng không thành, tụi nó buồn khổ có khi bỏ nhà, tự tử…rồi đổ thừa tại tuổi, tại ông thầy coi ngày.Nếu hai đứa thương nhau thì…con đặt đâu cha mẹ ngồi đó, chỉ còn nước coi ngày đám cưới, khỏi coi tuổi, ăn thua phước đức ông bà để lại.
    Làm nghề chụp ảnh có lần bị tổ trác, gặp gia chủ tin dị đoan nổi nóng nạt
    -Đời người đeo nhẩn cưới chỉ một lần, rút ra xỏ vô hai lần không nên, có huông”Người vợ hai lần cưới ( Tựa tuồng cải lương}, khỏi cần làm lại…mấy cha quay phim chụp hình không được thì thôi, nghề của mấy cha có bấy nhiêu mà làm không xong…Tướng Loan bắn cái rầm còn chụp dính huống hồ đeo nhẩn cưới…mấy cha phải chụp cho tự nhiên chứ dàn cảnh cứng đơ…Màn chụp hình quay phim tiếp tục, hai vị phim hình sắp xếp bà con thân tộc ngay hàng thẳng lối như tập lính để làm việc, thêm một màn chớp nháng liên hồi, thêm đám đông thợ gia đình ăn có chớp nháng theo.Bây giờ tới hai vị phim hình nổi nóng
    -Tụi tui dàn cảnh sẵn mà mấy người ăn có chen lấn lộn xộn khó chụp quá, tui đi về giao mấy người anh em làm gì thì làm. Sau màn nghi lễ cưới, tới màn cô dâu chú rể diễn xuất trong phòng tân hôn: Cô dâu trang điểm, dâu phụ đứng ngó, chuyên viên trang điểm phết phấn lên má cô dâu…chớp nháng, chớp ngáng, flash rắc rắc, xè xè.Cô dâu chú rể nằm ngồi trên giường đủ kiểu theo lệnh hai vị phim hình: cảnh nhìn nhau không nói một lời, cảnh hôn đóa hoa hồng màu trắng trinh nguyên, cảnh hôn hít nghiêng qua nghiêng lại.Hai vị phim hình ra lệnh cúi xuống, cúi xuống, choàng tay qua, sát vô sát vô, coi chừng xẹp tóc…chút xíu, chút xíu nữa…action…hôn…từ từ…đèn chớp nháng, tiếng quay phim xè xè nghe rõ.Màn nầy hai vị phim hình hài lòng hớn hở vì quay phim chụp ảnh trong phòng không phải ai muốn vô thì vô, muốn ra thì ra, các tay chụp ảnh quay phim tép riêu đứng bên ngoài vùng cấm địa, đi chỗ khác chơi nên hai vị dễ làm việc, vã lại cô dâu chú rể diễn xuất quen thuộc nhuần nhuyển từ”Ngày ấy quen nhau”( Tên bản nhạc của Lê Dinh) cho tới…hôm nay.Sau màn “Ái ân thâu ngắn cho dài quay phim”( Nhái tựa tiểu thuyết của Bình Nguyên Lộc) trong phòng tới màn ngọai cảnh.Ở thủ phủ Sacramento, tiểu bang California, các vị phim hình hay chọn dinh thống đốc là nơi thi thố tài nghệ, dinh uy nghi to lớn kiến trúc cổ điển giống điện capitol ở Washington D.C chung quanh cây xanh bóng mát, kỳ hoa dị thảo, cỏ hoa bốn mùa, ghế đá công viên, homeless lác đác…cửa dinh rộng mở ra vô tự do như cửa Chùa, làm bắt nhớ bên nhà, dinh tỉnh trường, quận trưởng, trụ sở xã…nào là cọc sắt, kẽm gai, lính gác vũ khí trang bị tận răng, gắn bảng”cấm chụp hình”. Thường dân đi ngang qua, đi ngay, ngó thẳng, mắt liếc vô bị bắt nhốt như chơi về tội…dọ thám.Ngày thứ bảy, chúa nhựt, ngày lễ dập dìu tai tử giai nhân, xe hơi như nước áo quần như nêm( nhái Kiều) cô dâu chú rể, tô điểm vẻ đẹp quý phái dinh thống đốc thêm”trang trọng tuyệt vời”( Kiều).Hai vị phim hình trổ tài đạo diễn nào là” Mộng dưới hoa”( Phổ nhạc thơ Đinh Hùng)” Con đường tình ta đi” ( Phạm Duy), “Đưa em vào động hoa vàng”( Phạm Thiên Thư)…Nói thêm, một đám cưới nọ mướn thợ phim hình Santa Ana Little Saigon đạo diễn những màn có một không hai mà thợ Sacramento cứ quẩn quanh cảnh dinh Thống Đốc,:”Gà què ăn quẩn cối xay” ăn hoài một món ngán như cơm nếp mắc mưa, nhất định thợ Santa Ana hạ thợ Sacramento để cho biết tài nghệ người ở chợ khác người nhà quê.Cảnh dàn dựng làm sao có bải cỏ xanh rì”cành lê trắng điểm một vài bông hoa”( Kiều), có suối nước róc rách, có vườn xuân cánh bướm…mang danh tiếng thợ Santa Ana phải đem thắng lợi về cho hội nhà, lại thêm kế cận kinh đô điện ảnh Hollywood, phải hấp thụ điều hay cái lạ làm sao cho thiên hạ giỡ nón cúi đầu bái phục.Hôm đó họ trổ tài đạo diễn, lúc nào cũng hò hét:action…cút…cút…làm cô dâu chú rể đổ mồ hôi hột phải time out chờ chuyên viên hóa trang lấp vá mấy chỗ son phấn chảy tuột loang lổ như mặt trăng.Cuối cùng, dù mệt mỏi nhưng cũng đâu vô đó, quay phim chụp hình xong đạo diễn ra lệnh: Vỗ tay mừng, thank you…thank you, đạo diễn cũng không quên đưa ngón tay cái lên trời khen diễn xuất good…good như đạo diễn hạng nặng của Hollywood.Đạo diễn cho biết, đoạn phim y như cảnh “ Đường nào lên thiên thai”( Nhạc Hoàng Nguyên), cô dâu chú rể thấy khỏe khoắn hết mệt, tươi cười nói thầm: phen nầy xổ video đám cưới mình, bà con bạn bè …hết hồn, hà tiện rước thợ ở đây rẻ sao bằng thợ ở gần Hollywood.Đoàn xe vội vã chạy về cho kịp tiệc cưới ở nhà hàng , cô dâu luyến tiếc quay đầu nhìn lại cảnh thiên thai, mặt cô dâu thất thần hốt hoảng khều chú rể
    -Anh ơi! Mấy ông quay chỗ nghĩa địa của Mỹ!!!
    Chuyện phim hình tiếp tục dài dài, chuyện làm lạ làm mới, làm lát mắt bà con nên phải có màn mới chẳng lẽ đám cưới nào cũng diễn ra ở dinh ông Thống Đốc.Hai vị phim hình “move” qua Old Sacramento, đường phố Sacramento xưa cũ, còn gì đẹp bằng mặc đồ cưới rực rỡ mà hậu cảnh kiến trúc cây ván cũ xì của một thành phố cao bồi miền Viễn Tây, như vậy hình ảnh tương phản làm nổi bật hai nhân vật chánh là cô dâu chú rể, vã lại ở đây có xe ngựa kiểuWells Fargo Band lấy hên, thành vợ thành chồng tiền bạc vô ào ào, xe ngựa chỡ gửi nhà băng đếm không kịp.Cô dâu chú rể mướn xe ngựa có người “Xà ích” Mỹ cầm roi, chỉ huy giựt cương, phen nầy bà con xem phim ảnh hết hồn vì đám cưới vương giả ngồi xe ngựa như công nương Diana và hoàng tử Charles diễn hành trước đám đông.Gửi hình ảnh nầy về Việt Nam bà con thấy ngựa Mỹ bự con không như ngựa kéo xe miệt Hốc Môn, Bà Điểm ốm yếu ho hen, người ngồi có ghế bọc nhung đỏ chứ không ngồi trên chiếu sờn rách như xe thổ mộ, xe chạy một vòng Old Sacramento tha hồ mà quay phim chụp hình.Gặp đám cưới tiết kiệm, khỏi cần mướn xe ngựa tốn tiền, cô dâu chú rể hỏi xin ông “xà ích” chụp hình quay phim, ông ta thấy đám cưới vui vui nên OK lia lịa, chỉ chỗ đứng xa an toàn sợ ngựa nổi chứng nó đá một phát thì mang họa.Vụ đám cưới đi xe ngựa chưa “bảnh”, cô dâu chú rể cởi Limousine đến phi trường Sacramento ở đường Freeport, đây là phi trường dân sự dành cho máy bay cánh quạt lọai nhỏ Cessna, có chiếc giống như máy bay con trai cố tổng Thống Kennedy rớt xuống biển.Lại màn dàn cảnh cô dâu, chú rể đứng ôm hôn dựa lưng vào máy bay, cô dâu chú rể dưa tay vẫy phất như giã từ để bay một phi vụ tuyệt vời. Một đám cưới thấy trực thăng đậu gần đó, nên xin quay phim chụp hình.Cha chú rể từng là phi công trực thăng thời chiến ở Việt Nam thao thao bất tuyệt diễn nghĩa cách thức bay tránh né súng đan, có lần tướng Westmoreland sếp sòng lính Mỹ ở Việt Man bị bao vây lọt vô lùm ô rô cóc kèn, phi công Mỹ chết nhát bỏ chạy, ông ta nhào xuống “sớt” ông tướng an toàn, được huy chương tối cao, được ông tướng bảo trợ qua Mỹ.sẵn ông ta nổ luôn:
    -Đáng lẽ tôi mướn máy bay trực thăng cho cô dâu chú rể quay phim chụp hình, đời người có một lần phải xài cho đúng chỗ để đời…nhưng trực thăng nầy không có cửa, sợ gió thổi làm hư tóc rã bành tô bông hoa…nên tôi đổi ý đứng dưới đất chụp hình quay phim đủ rồi khỏi bay vòng vòng chóng mặt…đám cưới phải chơi nổi mới nổi.Dứt lời, chú rể phụ chen vô can:
    -Thôi đừng nổi quá Bác, nổi quá có ngày cá tra nó vồ táp bể hết.
    Cái gì tới thì tới, giờ phút chờ đợi tới.Tiệc cưới diễn ra tại nhà hàng, khách tham dự từng cặp, từng cặp dìu nhau trình diễn đủ kiểu áo quần thời trang, nữ trang trang bị đầy mình, đóng cửa xe cái rầm, rồi đảo mắt ngó một vòng coi có ai ngó mình ngó xe mình không ta? Thủ tục dự tiệc cưới có hai kiểu, kiểu thứ nhất, khách ký tên xong xuôi, một ông trên ngực có gắn bông đỏ tiến ra chỉ chỗ ngồi, nếu không gặp người “họp gu” tự động di chuyển bàn khác.Kiểu thứ hai, người tham dự ký tên xong, ông gắn bông đỏ dò danh sách, lật lật xấp giấy coi kỷ rồi dẫn khách ngồi bàn số thứ tự không được đổi chỗ lộn xộn mất trật tự.Nói thêm về những nhân vật có gắn bông đỏ, đây là người thân ái của hai họ hai bên, nếu quý khách thắc mắc muốn hỏi điều gì hoặc” sai bảo” gì thì kiếm người có gắn bông đỏ.Một lần dự đám cưới lớn đánh dấu cuối thiên niên kỷ, khách dự ký tên xong, được một cô gắn bông đỏ hỏi tên họ rồi bấm computer cho biết khách ngồi bàn số mấy, ra lịnh cho ông gắn bông đỏ dẫn tới chỗ ngồi dĩ nhiên không được đổi chỗ.Tới giờ cao điểm, khách tới rần rần, chỉ một máy computer, thêm phần thủ tục phỏng vấn tên họ nên chậm trể, nạn”đắp mô” xảy ra, khách khứa đứng chờ xếp hàng rồng rắn uớn éo quanh co chờ computer cho phép an tọa.Nhớ lại một tiệc cưới theo kiểu thứ hai, nghĩa là sắp chỗ ngồi sẵn với màn đối thoại như thẩm vấn ở ty cảnh sát:

    tiếp theo bên duới

  4. #4
    Join Date
    Jan 2012
    Posts
    105
    Post Thanks / Like
    Rep Power
    0

    Default Re: Quê hương nỗi nhớ

    tiếp theo -Đám cuói ở Mỹ

    -Ông tên gì?
    -Dạ, tui tên Văn Mỗ
    Cô gắn bông hồng lật lật tờ tham dự rồi hỏi tiếp:
    -Ông ngồi bàn số 2 mà đi mấy người?
    -Dạ, tui đi một mình.
    -tại sao ông ghi 2 người?
    - Dạ, tai vợ tui không khỏe…”máu nhuộm bải Thượng Hải( tên bản nhạc Tàu)
    -Vợ Ông ca sĩ hả?
    -dạ, vợ tui bửa nay có…kinh nguyệt…mệt không đi được, xin cáo lỗi.
    Văn Mỗ theo sau ông gắn bông đỏ sắp chỗ lẫm bẫm: Giã từ quân đội lâu rồi, bửa nay gia nhập tiểu đoàn 2 Trâu Điên Thủy Quân Lục Chiến.Tới bàn số 2, Văn Mỗ ngồi chung với người xa lạ, mấy bà sồn sồn “thời trang da nhiều, vải ít”đủ đôi, đủ cặp.Văn Mỗ nhìn lại chỉ một mình than” Người ta ăn cưới có đôi, còn tôi ăn cưới mồ côi một mình”.Văn Mỗ muốn đổi qua bàn số 42 , vài người bạn đang đấu láo ở đó, Văn Mỗ lại tìm nhân vật gắn bông đỏ than: Tôi ngồi bàn số 2 có một mình, trong lúc ai nấy có cặp có đôi, tôi xin đổi qua bàn số 42 có nhiều bạn quen cho vui.Ông gắn bông đỏ lật xấp giấy rồi đi tới bàn 42 hỏi gì đó, trở lại với nét mặt nghiêm trọng trả lời:
    -Ông được ngồi bàn 42, ở đó còn một chỗ trống.
    Văn Mổ đổi qua bàn 42 miệng lẩm bẩm
    -Mình ở tiểu đoàn 2 Trâu Điên được thuyên chuyển qua tiểu đoàn 42 Cọp ba Đầu rằng Biệt Động Quân. Trong lúc chờ đợi buổi tiệc bắt đầu, Văn Mổ đi restroom cho nhẹ bụng để dễ tham chiến…nhậu, đi ngang qua lưng ông gắn bông hồng đỏ nhờ thuyên chuyển hồi nảy, ổng hãnh diện nói với bạn:
    -tao” giúp” thằng cha Văn Mổ đổi từ bàn số 2 qua bàn 42, nếu không có tao giúp đở, nó ngồi chung với mấy bà “ da nhiều vải ít”làm sao ăn uống cho vô.Văn Mổ nghe nổi nóng, ngặt vì tiệc cưới nên cố hạ hỏa nhịn …đi restroom rồi nhớ Thanh Nga hát cải lương ngâm” Hôm nay đám cưới( con) bạn ta, tại nhờ đổi chỗ té ra bực mình”
    Đám cưới mời 6 giờ khai mạc, tới 8 giờ bắt đầu “ăn Taco người Mễ, đi trể là người Việt”
    Ông MC ngó đồng hồ thổi micro phù phù, gỏ cọp cọp, thao thao bất tuyệt, nào là duyên tiền định, ông tơ bà nguyệt, thơ văn khạc ra ào ào, Giới thiệu hai họ nhà trai, nhà gái ngồi trước sân khấu ngó mắt xuống các dãy bàn tiệc cưới để ai nấy nhìn rõ mặt sui gia hai bên.hai họ ngồi bàn dài như bàn đại hội đảng, phía sau là ban nhạc, sau ban nhạc là màn đỏ chói, chính giữa chữ Tàu” Song Hỉ”thay thế hình Bác.Một lần dự tiệc cưới con người bạn, MC bắt chước giọng nói ký giả Huyền Vũ trực tiếp truyền thanh các trận banh quốc tế tại sân Tao Đàn, Cộng Hòa trước năm 1975; Kính thưa quý vị, kính thưa quý vị…Chỉ còn 5 phút phù du nữa tiệc cưới bắt đầu. Trên sân khấu nhìn xuống, chúng tôi thấy quan khách tham dự đông đảo không còn một chỗ trống, kính thưa quý vị, quý vị ngồi trên dãy bàn nhìn xuống quý vị, chúng tôi xin giới thiệu: bên tay mặt chúng tôi là họ nhà trai, bên phía tay trái chúng tôi là họ nhà gái, trên các bàn danh dự đầy đủ thân tộc thân hữu, trên các bàn không danh dự, chúng tôi thấy..ư..ư..chúng tôi thấy không có ai hết. Nghĩa là toàn là danh dự( MC cương ẩu xém mắc nạn).Kính thưa quý vị, nhiệt độ bên ngoài bây giờ là 50 độ, bên trong nhà hàng 70 độ mát mẻ rất thích hợp cho tiệc cưới đêm nay” bên ngoài gió lạnh mưa rơi,Bên trong ăn cưới ấm ơi là tình”( Nhái thơ Cung Trầm Tưởng).Kính thưa quý vị, gia chủ đang nhìn đồng hồ coi đúng giờ bắt đầu chưa?Phía sau chúng tôi các nhạc sĩ đang chuẩn bị: Nhạc sĩ guitar lên dây, nhạc sĩ keyboard thử phím,tay trống vặn tay kêu răng rắc cho dẻo, phía dưới bên cánh trái sân khấu, các cô ca sĩ người đọc lại bài ca, người tô lại son môi…Kính thưa quý vị, phút chờ đợi đã đến, ban nhạc bắt đầu, cô dâu chú rể xuất hiện cuối góc bên phải của nhà hàng, từ từ di chuyển lên sân khấu, quý vị đang nghe tiếng vỗ tay chào mừng đám cưới, một rừng…nhiếp ảnh viên, chuyên viên thu hình đang chen lấn làm việc và thưa quý vị, tiệc cưới bắt đầu…Lần đầu tiên nghe MC giới thiệu kiểu Huyền Vũ làm nhớ nhà.Cây đinh của đám cưới là giới thiệu cô dâu chú rể, tới màn xướng danh hai họ hai bên: các chức vụ, tước hiệu ngành nghề được đọc lớn dài dài, làm hãnh diện con dòng cháu giống…lại chú ở Paris qua, cô ở Úc qua…năm châu bốn bể gặp nhau ngày cưới. tinh hoa đất nước tái ngộ trong restaurant nầy làm sao không vui, không hãnh diện.Nhớ lại cách đây hai tháng, đám cưới trình diện hai họ, MC giới thiệu thân nhân cô là “bác Sĩ chi lân”, ai nấy suy nghĩ”Chi” là tứ chi tay chân,”lân” chất lân tinh, nghĩa là bác sĩ chuyên trị bệnh tay chân bị chất lân tinh ăn da giống như chất độc màu da cam hại lính Mỹ trong chiến tranh Việt Nam.Về nhà lật đại từ điển tiếng Việt, tra cứu “chi lân” nghĩa chữ Hán là chi nhánh lân cận, kế bên, vậy” bác sĩ chi lân” có nghĩa kế bên, chòm xóm láng giềng với bác sĩ, nếu ai ở kế bên nhà Bác Sĩ Nguyễn Thị Thuận, Trần văn Sáng, Trương Chí Dân…có quyền in business card cho le lói, thí dụ:Tạ văn Búa, Bác sĩ chi lân.Chính danh ông Tạ văn Búa ở kế bên nhà bác sĩ chứ không tốt nghiệp MD trị bệnh.Tiếp tục chương trình tiệc cưới, cô dâu chú rể áo quần xênh xang, nụ cười nở thường trực trên môi, khách khứa nhờ đám cưới gặp nhau tay bắt mặt mừng, nói chuyện như pháo nổ, đèn flash máy ảnh chớp lia chớp lịa, đèn vàng video” Áo nàng vàng anh về yêu hoa cúc”( Nguyên sa) quét vòng vòng để thu hình, thức ăn như chờ đợi từ lâu dọn ra đùn cục cho đúng thực đơn làm thực khách gắp không kịp.Cô dâu thay đổi xiêm y tới chào bàn, nhìn cô dâu chú rể mệt mỏi bơ phờ dáng đi nặng nề xuội lơ cán cuốc chỉ còn nụ cưới thường trực như lúc ban đầu.kế đến bao thơ bay tới tấp như bươm bướm rợp cánh trên vườn hoa, người thu, người góp vui cười chúc mừng” uống cạn ly đầy rót đầy ly can”( nhạc Nguyễn Hữu Tân),vui quá vui nếu một tháng đi bốn đám cưới đâu có ai …mếu.Cùng lúc ban nhạc trình diễn ào ào như lân thấy pháo”Anh xin đưa em về, về quê hương ta đó”( Hoàng Thi Thơ), có lần ca sĩ lẹo lưỡi ca”Về quê hương ta đói””thấy em nhỏ xíu anh thương”…đám cưới nào đám cưới nấy giống y chang, nghĩa là nhạc vặn lớn tối đa…quân lực làm “nhức nhối con tim”.Tiếng keyboard ào ào gió thổi bay tóc trán, tiếng bass trầm bùm bum dội tức ngực, tiếng trống tùng tung, cốc cốc như ai lấy cây chọt vô lổ tai, cô ca sĩ nhăn mặt như” khỉ ăn ớt” ôm muốn cắn micro, hét giọng tenor “ tiếng mau sầm sập như trời đổ mưa”( kiều).Tội nghiệp thực khách ngồi kế bên “ ống tà la”speaker như bị tra tấn lổ tai, một ông chịu không nổi vặn họng speaker qua hướng khác, hướng khác lảnh đủ lại vặn họng qua hướng khác nữa, hướng khác nữa chịu không thấu không biết vặn họng hướng nào cho êm.Tới đây xuất hiện một “anh hùng” đứng trước speaker ra chiều suy nghĩ như đứng trước một vấn đề to lớn, một thử thách quan trọng, mặt ông ta”hầm hầm như thợ thiến trâu”, như tìm ra chân lý, ông ta xăng tay áo lật họng speaker giựt dây điện phía sau, vậy là hết nói, á khẩu êm ru bà rù.Tới màn thực khách tình nguyện ca giúp vui, nhờ phong trào karaoke phát triển rầm rộ nên có nhiều ca sĩ mầm non mầm già, đi đám cưới hát nhạc buồn, nhạc chảy máu: Mười Năm Tình Cũ, Máu Nhuộm Bãi Thượng Hải, cũng hên không ai ca “ Đồi Thông Hai Mộ”. Tới màn cắt bánh, cô dâu chú rể thay đổi xiêm y cầm dao trình diễn, đây là màn hai vị phim hình phóng ra làm đạo diễn, cô dâu chú rể đứng chỗ nầy, chỗ nọ, né tới né lui làm sao hậu cảnh thấy bánh cưới vĩ đại ba bốn tầng có “ nhịp cầu nho nhỏ cuối ghềnh bắt ngang” ( Kiều), có suối chảy róc rách…theo lời chỉ dẫn của đạo diễn, cô dâu chú rể tay trong tay cầm dao sẵn sàng hành động.Đạo diễn ra lệnh:
    -Để dao nhẹ lên bông hồng, từ từ đè xuống, từ từ cắt…khứa…khứa…máy quay phim xè xè, bạn bè cô dâu chú rể chụp ảnh quay phim chen lấn lộn xộn, tay quay video nổi nóng lẩm bẩm: Ông xẹt đèn video cho hình tụi bây hư hết, đừng lộn xộn đụng tới video. Tới màn nổ champagne đút bánh…đút qua đút lại, câu tay móc ngoặt, uống ly rượu mừng trong nỗi hạnh phúc hân hoan hai họ.Dù mệt mỏi, kiệt sức, kiệt lực, cô dâu chú rể vẫn thường trực nở nụ cười trên môi thấy mười cái răng hàm trên không sai lệch chút nào.Tiếng MC mời khiêu vũ, đèn phụp tối, thực khách tới trể về sớm, ngược đời với đám cưới ở bên nhà tới sớm về trể để nhậu cho say xỉn nằm la liệt, thanh toán tận tình bàn tiệc tỏ tình chòm xóm tối lửa tắt đèn có nhau.
    Khách ra về thơ thới hân hoan, tháo cà vạt, nới dây nịt cho khỏe.Phía sau, nghe một ông khách nói với bà vợ: Tháng nầy mình đi bốn cái đám cưới, con của bạn đường thời đi học, ngán bị bệnh “ Viêm màn túi”.Bà vợ an ủi: bạn đường thời đi học mời mình đi cho có tình có nghĩa, ở đời giàu nhờ bạn sang nhờ vợ mà ông.Ông chồng ôn tồn giải thích: bạn đường nầy là bạn đường quen trên đường đi học lớp…vô quốc tịch Mỹ mà em.
    Thực khách túa ra về, ai thích khiêu vũ còn ở lại. Cô dâu chú rể tiễn khách, dìu dắt nhau mà đi, vai kề vai nương tựa muốn té…sụm bà chè, nhưng nụ cười vẫn thường trực nở trên môi…

    NGUYỄN PHƯỚC TƯỜNG

  5. #5
    Join Date
    Jan 2012
    Posts
    63
    Post Thanks / Like
    Rep Power
    0

    Default Re: Quê hương nỗi nhớ


    CÁ KÈO
    -*-

    Thập niên 50 quê tôi thật sự sống trong cảnh thanh bình, gạo trắng nước trong, mức chênh lệnh giữa giàu nghèo của người dân không đáng kể, Gò Công họp chợ trong không khí an lành, chuyện móc túi, dựt dọc hình như không có. Đàn bà con gái trong tỉnh đi chợ đều mặc áo dài truyền thống tốt đẹp nầy bị phá bỏ khi Cộng sản may mắn chiếm được miền Nam.
    Thuở tôi vừa mới vào trường tiểu học, xóm cầu Huyện, nơi tôi sống và lớn lên thật hiền lành,với khoảng gần 10 ngôi nhà trải dài cặp lộ bên kia là con kênh, mỗi nhà có rào rấp rạch ròi…Chiều chiều thường có những chiếc xe ngựa có trống có phèn la hai bên hong xe treo bảng quảng cáo tuồng hát rong ruổi chậm chậm khắp các nẻo đường để phát chương trình quảng cáo tuồng hát trong đêm…Rạp Bình An Gò Công luôn luôn có gánh hát từ Sài Gòn xuống trình diễn… Cứ mỗi lần nghe tiếng trống xe rao hát là tôi được phép chạy ra ngõ chờ xe tới xin cho được tấm chương trình… Chị tôi cùng với mấy người bạn chung xóm chuyền nhau xem tờ chương trình, dĩ nhiên không quên bàn tán về các cô đào cậu kép trong gánh… Để rồi cười với nhau vui vẽ…Nhiều lần tôi nhận được tấm chương trình bằng chữ tàu, các chị tôi cười chộ tôi
    -Tại em giống chệt đó…
    -Tối nay mình mua vé hạng cá kèo đi coi hát …
    Trong trí tôi nhận biết hạng cá kèo là thứ hạng từ bằng tới thấp hơn hạng chót
    Ba tôi trong một bửa ăn có nói về chuyện nầy
    -Tháng lúa gần chín miệt làng Tăng Hòa cá kèo đặc ruộng, đứng trên bờ nhìn xuống mặt nước thấy chi chit đầu cá kèo, hạng cá kèo là vậy đó…người xem không có ghế ngồi đứng sau hàng ghế hạng chót cũng đơm đặc đầu người…
    Gia đình tôi thuộc hạng giữa của trung lưu và nghèo, cho nên việc chi tiêu tiền bạc phải hết sức dè sẻn, bửa cơm thường có hai món, món canh và món mặn, cũng có khi thay canh bằng món xào, Con cá kèo rất thường được mẹ hay chị tôi làm món ăn trong ngày.
    Cứ mỗi lần ngồi vào mâm cơm, ba tôi nhìn thấy dỉa cá kèo, người thường nói
    -Cá kèo nầy là do đất sanh., Mùa khô ruộng đất nẻ đồng, vậy mà mưa xuống vài đám, ruộng nổi nước là có cá kèo.
    Nghe ba nói, tôi ghi nhớ mà không thắc mắc…Cho tới khi tôi xin được vào trường đại học khổ sai của Cộng sản tôi mới thấy điều nầy là sai
    Trại tù Hà Tây, thường vào cuối thu, các ruộng rau muống bắt đầu cổi,Không phải tát nước vào ruộng mà chờ ruộng khô đào hốc( lổ khoảng 5 tấc khối vuông) để trồng su hào, hay bắp cải…Tôi thuộc đội rau nên thường năm vẫn làm việc nầy, hốc đào sâu xuống khoảng 5 tấc, thỉnh thoảng tôi nhìn thấy lớp đất khô có thấm nước, nước chỉ hơi ươn ướt, và sau lớp đất mỏng ướt nầy thế nào cũng có một con cá chạch, nó nằm yên trong đất chờ mưa, nước tới là lội đi. Tôi nhìn con cá chạch rồi nhớ tới lời ba tôi nhận xét về con cá kèo. Tôi thầm nghĩ chắc là cá kèo cũng ”tỵ thổ’ giống như cá chạch.
    Mười lăm năm lưu lạc đất người, thỉnh thoảng tôi vẫn nhớ đến những món ăn làm từ cá kèo , với bàn tay khéo léo của mẹ tôi, nhớ lại tôi còn thầy thèm… nhiều lần tôi mua cá kèo đông lạnh trong vài chợ Việt nam… Nhưng dù tôi cũng kho nấu chiên xào giống hệt mẹ tôi nhưng, thịt cá cứng ngắc, ăn chẳng ngọt ngào…Những thức ăn làm từ cá kèo của mẹ bây giờ tôi chỉ còn được ăn trong mơ… để rồi tỉnh giấc…lau vội giòng nước mắt lén chảy ướt má.
    Trời Gò Công tháng gió chướng, ngọn gió độc xứ Gò( Gió nào độc bằng gió Gò Công), gà vịt cũng thường bị toi vào tháng nầy… Có gió chướng là có hoa so đũa, có trái đậu rồng, hai loại nầy chỉ xuất hiện vào những ngày tháng cuối thu và bắt đầu trổ hoar a trái khi gió chướng về…
    Tan buổi học về, trời hanh nắng, chén cơm rang buổi sáng lót lòng đã đi chơi đâu mất, bụng đói cồn cào… bước vô nhà, bỗng khịt mũi, mùi canh chua từ nhà bếp phưởng phất đâu đây…Nhìn mâm cơm mẹ dọn sẵn, tôi đã thấy cồn cào
    Tô canh chua bông so đũa, lẫn với đậu rồng xắt liễn, nấu với cá kèo, nêm rau tần dày lá với ớt sừng trâu chín đỏ cắt khoanh mỏng xéo, dĩa nước mắm trong dầm ớt chim ỉa, chén cơm bốc khói, mâm cơm chỉ một món nhưng ăn hoài, ăn no cành hông mà vẫn còn muốn ăn nữa…
    Tôi ăn luôn 5 chén cơm loại chén có hình rồng, mẹ nêm đường, muối, mẹ dầm me, mùi chua cay, ngọt , mặn thật hòa họp, cá kèo mập tròn, bụng cá béo ngậy với vị đăng đắng của mật cá, ngon khó tả, cho tới bây giờ xứ người nhớ lại, tôi nuốt miệng không mà cũng thấy ngon…Xong bữa cơm bụng căng tròn lưng đẫm mồ hôi, quá đã….
    Thuở còn nhỏ, tôi là con út nên thường quẩn quanh bên mẹ, mỗi lần mẹ đi chợ về có mua cá kèo là tôi có phận sự canh mấy con gà cho mẹ làm cá, sơ ý một chút là gà cắp cá chạy te te, rượt theo bắt lại đủ mệt. Cá kèo mẹ để trong rồ, lựa thế đất bằng ngoài sân mẹ ướp cá với tro bếp rồi cầm từng con chà trên mặt đất cho sạch vảy và nhớt cá, sau đó mới để cá vào rổ, nhận rổ vào chậu nước chà cá nhiều lần…cá kèo đen đúa bây giờ trở nên trắng trẻo,Mẹ dùng dao nhỏ, sau khi liếc sơ vào một cái khu tộ, mẹ bắt đầu cắt bỏ đầu cá, bầy gà sau khi cá làm xong thì bầu diều cũng căng cứng vì đầu cá, lọai cá kèo nầy sống khá lâu trên cạn. Cũng có người gọi là cá bóng kèo
    Cũng cá kèo mẹ dùng gấp tre cặp gấp nướng, cá gặp lửa than hồng liu riu chín tới từ từ, cho tới khi da nứt vàng nghín mẹ để cá vào dĩa, nước mắm chanh đường tỏi ớt, củ cải trắng mẹ xắt lát mỏng rồi xắt lại thành sợi, ngâm cải vào tô giấm có pha chút đường muối và chút nước lã, rau quế mẹ xắt nhuyển, cá kèo nướng được mẹ đặt nằm khít trên dĩa, mẹ chan ngập nước mắm ớt, trải trên mặt một lớp củ cải ngâm dấm, trên lớp củ cải là lớp rau quế, bên xứ lạ nầy có tiền biết đi đâu để mua dĩa cá nướng nầy đây?.thêm một món bông bí xào với thịt ba chỉ. Cơm ăn với cá kèo nướng,bông bí xào thêm xị rượu đế Bình Ân, khà một tiếng…quên hết chuyện đời.
    Chị Hai tôi thường kho mắm với cá kèo. Mắm cá sặt chị mua của bà thầy Thanh, kho rục lọc bỏ xương, cá kèo, chị để nguyên con, nêm đường cho mắm dịu, canh sôi hớt bọt, cá vừa chín tới, trái đâu bắp chị cắt mỗi trái làm 3 khúc, cà dái dê chị cắt miếng bằng ngón tay cái…thả hết vào nồi mắm, chờ lửa sôi lại chị nêm thêm hành, ớt…Nhà bếp trống vách vậy mà mùi mắm vẫn bốc thơm lừng, gây cồn cào bao tử… cho những ai có tật háo đói
    Buổi chiều trời mưa rả rít, cảnh trời mưa mùa lúa chín, mưa không lớn, nhưng dai dẳng dễ làm lòng người se lại, dễ gợi nhớ những kỷ niệm êm đềm đã trôi qua…, những cô gái mới về nhà chồng dễ nhớ tới người tình cũ …gian nhà bếp trống vách, bộ ván cũ nhỏ, vừa dùng để nồi cơm trả cá, đi chợ về bày biện trên ván,vừa dùng làm bàn ăn, ba, anh, và tôi ngồi ghế đầu quanh góc ván, mẹ chị ngồi trên ván, mâm nhôm, với một tô nước mắm kho, một dĩa bàn đựng cá kèo, một dĩa dưa leo, khế chua, chuối chát, một tô tai bèo đựng rau thơm, gồm tía tô, rau quế, vấp cá, húng cây, một dĩa đậu bắp hấp cơm …mấy trái ớt chỉ thiên vừa hườm chín…trời nhá nhem tối, ngọn đèn dầu khêu ngọn cao, cơm gạo Sóc Nâu nóng bốc khói…Anh kể chuyện trường, chị kể chuyện lớp, mẹ kể chuyện ngoài chợ…. Mâm cơm gia đình ấm cúng bên ngọn đèn dầu với đầy đủ thành viên trong nhà… hòa lẫn với tiếng ểnh ương, cóc nhái chèn hen ngoài sân vườn… cảnh nầy,hy vọng kiếp sau tôi mới tìm thấy lại được… ngoài trời mưa vẫn còn rả rít, nồi cờm cạn dần, mẹ lại tủ thức ăn mang ra một dĩa vú sữa mẹ đã cắt sẵn ăn tráng miệng..mẹ ơi! bàn tay của mẹ, bàn tay mềm dịu chăm sóc đàn con bây giờ con biết tìm đâu??
    Có nhiều hôm cá kèo mẹ không nướng mà chiên tươi, mẹ dầm nước mắm me đường tỏi ớt thật cay, cá kèo chiên tươi ăn kèm với đậu rồng xắt xéo xào với tôm bạc lột vỏ ( dân Gò Công phân biệt tôm càng, tôm trứng, tôm đất, tôm bạc, tôm chấu, tôm tích…rồi tới tép rong, tép mòng …sau cùng là con ruốt, ruốt là loại tép ở biển, nhiều nơi tôi nghe người dân gọi con tôm đất tôm bạc…là con tép đất, tép bạc, vậy chớ khi con tép đất nầy phơi khô sao không gọi bằng con tép khô.)
    Gò công thuở tôi còn nhỏ, cá kèo rất rẻ, tôi nhớ có năm, bà con ( gia đình chị Phụng, gia đình chị hai E) từ Bến Chùa mang cho nhà tôi mỗi lần hàng mấy trăm con cá kèo, thuở đó cá kèo được tính bằng đôi( mỗi đôi 2 con)
    Từ khi giặc cờ đỏ cưỡng chiếm miền Nam… cá kèo trở nên khan hiếm, có lẽ cá kèo cũng khiếp sợ lá cờ sao mà kéo nhau bỏ xứ ra đi tìm miền đất bình an để sống
    Ngày còn khoát áo nhà binh, mỗi lần về phép, sau khi ghé thăm nhà, tôi thường xuống Cầu Bến Lội. Trong đồn lính gác bên cầu tôi có 2 người bạn thân đi lính nghĩa quân ở đây, về đây mới thấy cảnh thanh bình dù giặc giả tứ phương nhưng Gò Công vẫn không còn một bóng giặc thù, đó là điểm son của tỉnh quê nhà tôi.Tôi mặc đồ trận dù cho đi sáng đêm từ xã nầy qua xã khác, tôi cũng không bao giờ phải sợ Việt Cộng.
    Về đây nhậu tôi nhớ hoài món khô cá kèo nướng dầm nước mắm me. Cá kèo làm khô, nướng lên thịt ngọt lại thơm, nước mắm me dầm ớt, mùi chua ngọt của nước mắm, hòa với vị ngọt thơm của khô cá…thì cạn ly đầy ta lại rót đầy ly cạn..Lúc đương thời, đi công tác dưới Sóc Trăng, tôi thường mua khô cá kèo đem về đơn vị nhâu… Khô cá kèo có khuyết điểm là không để lâu được vì thịt khô trở nên gắt dầu, bởi bụng cá có nhiều mỡ. Lúc trong tù Cộng Sản, nhận quà gia đình, có một gói nhỏ mấy con khô cá kèo, tôi tự dưng ứa nước mắt, hình ảnh mẹ tôi, bạn bè tôi… cảnh cũ quê nhà như hiện rõ trước mắt tôi.Những con khô cá kèo nầy, trước khi cho vào bọc,chắc là mẹ tôi trải khô trên mặt hồ nước bên hông nhà phơi nắng, hình ảnh mẹ già đang trăn trở con khô như hiện ra trước mắt tôi…
    Những ngày đi huấn luyện trong chiến dịch Kiện toàn an ninh lãnh thổ quân đoàn 4 vào giữa năm 74, công tác tại Sóc Trăng tôi có dịp ăn món bún nước lèo nấu bằng cá kèo, món nầy quê Gò Công tôi không có… lạ miệng ăn thấy ngon
    Con cá kèo kho nêm hẹ rắc tiêu là món thường ăn của dân miền lục tỉnh,cá kèo kho khô, cá cong mình lại quyện hẹ tiêu, kèm chút rau thơm khế chua dưa leo…mới nghe nói đã bắt thèm, nhưng cá kèo kho chỉ, dân Việt lưu vong khó biết làm.Thời Gò Công thanh bình, thời tôi còn thơ trẻ, chạy chơi quanh nhà, khi bắn kè, lúc đá cầu, nồi cơm chiều gần cạn mẹ luôn luôn chắt cho tôi một chén nước cơm. Gạo thời đó cho nước cơm thật béo, chén nước cơm để nguội trên mặt đóng một lớp ván.. chạy chơi nhớ tới cử, tôi vô bếp bưng chén nước cơm uống ngon lành.
    Con cá kèo kho như bình thường, khi thấy nước rút gần cạn, cho vào nửa chén nước cơm chắt, chờ sôi lại vài dạo cho nước hơi kẹo, nêm hẹ( cá kèo kho chỉ nêm hẹ mà không nêm hành), dùng đủa dẽ cá, cá gắp khỏi dĩa sẽ có một sợi chỉ nước cá vương theo, nên gọi là cá kèo kho…chỉ.
    Thịt cá kèo ăn bị phong, tuy nhiên “Ông Trời” sinh ra thứ độc, ông cũng sinh ra thứ để trừ, mật con cá kèo là thứ giải phong.
    Thời cá kèo đơm đầu đặc ruộng, có dịp về Tăng Hòa, hay Bình Luông Đông, bạn bè gặp nhau chén chú chén anh, với mấy món nhậu miền quê, Gà giò xào lá ớt, lòng gà chưn hột vịt… tiệc gần tàn, vợ bạn mình múc đầy một tô lớn…cháo cá kèo.Thường món cháo là phải dùng gạo, riêng cháo cá kèo chỉ có nước và thịt cá kèo nhưng vẫn gọi là cháo. Có ăn qua chén cháo cá kèo mới thấy thấm” món ngon vật lạ miền Nam”, cá kèo còn nhày soi sói, nồi nước đang sôi thả nguyên rổ cá sống vào, khơi già lửa, cho tới khi nào cá rục, dùng đũa bếp( đũa cái) quậy vài lấn cho cá rã thịt, dùng rổ thưa lọc bỏ xương, chụm lửa riu riu, canh hớt sạch bọt, nêm nước mắm, hành xắt nhuyển, tiêu đâm vừa bể… Uống rượu đế, mình mầy nóng hổi, húp một muổng cháo cá kèo vị ngọt lâng lâng từ miệng trôi xuống tận bao tử.. tỉnh rượu ngay… vị cay của tiêu, thơm mùi hành, nêm nếm vừa ăn… ngon ngọt làm sao tả hết được, không lẽ ngối đó múc cháo ăn hoài… đâu phải người miền Nam nào cũng được ăn món nầy ( Món nầy cũng nấu giống như món cháo cá Khoai ờ biền Vàm Láng)
    Cờ đỏ còn bay tôi còn xa xứ, nghe cô em đồng hương về Việt Nam kể lại , thực đơn bây giờ có món lẩu cá kèo, và món nầy được dân Hà Nội rất ưa chuộng, chưa được thưởng thức nên không viết rõ được, đất Bắc, trong sách vở gọi là xứ “ Ngàn Năm Văn Vật”nhưng hơn 6 năm sống tại xứ nầy tôi tôi chẳng thấy Văn vật ra làm sao mà chỉ thấy khổ ơi là khổ, không chỉ tù khổ mà dân cũng khổ như tù, cá kèo làm gì có để ăn, dù ở miền Nam cá kèo là cá của dân nghèo, theo đoàn quân chiến thắng vào Nam, miền Nam đầy món ngon vật lạ giặc Bắc đói khát lâu ngày ăn gì mà chẳng thấy ngon, chứ đâu phải riêng cá kèo
    Có những cái rất tầm thường nhưng khi không tìm thấy mình mới thấy tiếc, thấy nhớ… Khoảng thập niên 50, 60 cá kèo là loại cá dành cho dân dã miệt ruộng vườn, nhưng với bàn tay khéo léo của người nội trợ, cá kèo được chế biến thành nhiều món ăn rất ngon miệng lại rẻ tiền…làm món nhậu cũng rất bắt mồi.
    Đất người khác phong thổ quê mình, có nhiều con cá, cọng rau, tìm đỏ con mắt không thấy, tiệc tùng sang trọng ai đi đãi khách món cá kèo kho chỉ, món canh chua… chỉ có trong mâm cơm gia đình, dọn trên bộ ván sơ sài bên ngọn đèn dầu lữa mới thấy hết cảnh ấm cúng của mâm cơm chiều cả gia đình xum họp chuyện trò vui vẻ..với đầy đủ hương vị ngon ngọt của cọng rau con cá quê nhà.
    Chiều ở đây, đi làm về thui thủi một mình, vợ làm khác ca, con im ỉm trong phòng, cá thịt đông lạnh nhạt phèo, cố ăn mà sống, tôi vẫn thường nấu canh rau…. Ăn cho trơn cổ dễ nuốt chén cơm xứ người, có thèm canh chua cá kèo cũng chỉ để nuốt nước miếng, chứ biết làm sao hơn
    Cũng tại bàn tay của mẹ chăm sóc miếng ăn thức uống cho con từ ngày còn thơ trẻ, những món ăn nhà nghèo nhưng đầy đủ chất ngọt ngào của con cá cọng rau vùng quê, hương tay của mẹ ủ ấm đời con…cho nên bây giờ sống đời xa xứ con mới thấy thèm hương vị quê nhà. Đời sống vật chất ở đây đủ đầy… nhưng mẹ ơi!, buổi chiều nào trời mưa, đi làm về, con đứng tựa cửa kiếng nhìn ra sân… mắt của con mờ dần… con nhìn thấy ngoài sân hàng cây so đủa, trổ trắng bông đang nghiêng mình theo gió trong cơn mưa chiều… Cá kèo ơi ta nhớ…nhớ canh chua cá kèo!

    Thủy Lan Vy
    Viết tại Kỳ Đà Động, cuối hè 07


    Anh Thylanthao, anh post theo cách này , anh cứ bấm quote thì anh sẽ thấy rõ thôi.
    check email chỉ rõ hơn .
    chúc anh may mắn

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •